Rừng lá xanh xanh cây phủ đường đi
Thành phố sau lưng ôm mộng ước gì
Tôi là người vui chinh chiến dài lâu
Nên mộng ước đầu tôi nghe đã chìm sâu.

Từ máy thu thanh cô nàng vừa ca:
“Trọn kiếp yêu anh lính khổ xa nhà”
Giữa rừng già nghe tiếng hát thật cao
Nhưng giữa rừng già tôi có thấy gì đâu?

Sao không hát cho người giết giặc trên cầu
Khi bùn lầy còn pha sắc áo xanh
Trong khói súng xây thành
Mắt quầng thâm mất ngủ
Tàn đêm khói lửa,
Giờ chỉ cần hai tiếng “mến anh” !

Sao Không hát cho những người còn mải mê
Lá rừng che kín đường về phồn hoa
Sao không hát cho những bà mẹ hằng đêm nhớ con xa
Hay hát cho những người vừa nằm xuống chiều qua.

Rừng lá xanh xanh lối mòn chạy quanh.
Đời lính quen yêu gian khổ quân hành
Nghe từ ngày thơ tiếng súng triền miên
Đánh giặc lâu bền cho non nước bình yên

Lời hát xin gây rung động thật sâu
Đừng hát như chim giữa rừng lá sầu
Xin thật lòng qua câu hát đầu môi
Như lính giữa rừng yêu lá thấp mà thôi .

Vào năm 1968 có một người lính TQLC đã đền nợ nước ở mặt trận Hàng Sanh – Bình Lợi, đó là Trung úy Vũ Mạnh Hùng. Ông Vũ Mạnh Hùng lúc ấy đang là đại đội trưởng đại đội 4 thuộc tiểu đoàn 3 TQLC, đã tử thương trên cầu Bình Lợi khi đang cùng đại đội bảo vệ vành đai thủ đô Sài Gòn. Trung úy Vũ Mạnh Hùng vốn là một người bạn rất thân từng học và chơi chung với tác giả Trần Thiện Thanh ngoài Phan Thiết. Hay tin bạn mất Nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đã viết lên nhạc phẩm Rừng Lá Thấp để thương tiếc người bạn mình. Ngày đó, xung quanh cầu Bình Lợi không có nhiều dân cư như bây giờ mà chỉ có những lùm cây lá thấp mọc hoang um tùm nên Trần Thiện Thanh đã đặt là Rừng Lá Thấp.

Cũng xin nói thêm khi viết xong bài hát này thì Trần Thiện Thanh có ghi phía dưới bài hát là :
Cho anh Hùng Bình Lợi,
Cố Đại Úy Vũ Mạnh Hùng TD3/TQLC

Những lời mà tác giả dành cho người bạn của mình.

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here